5 năm mới có thai, mẹ chồng nhẫn tâm bắt bỏ
Lấy nhau từ năm 23 tuổi, hai vợ chồng tôi đã chạy vạy khắp nơi để chữa vô sinh. Ai bảo gì tôi cũng cố nghe theo, từ thuốc bắc, thuốc nam đến những cây lá rồi cúng bái các kiểu, vợ chồng tôi đều lặn lội nghe theo.
Bác sỹ khám cho cả hai và bảo vợ chồng tôi vô sinh không rõ nguyên nhân. Khổ nỗi, nếu tìm được nguyên nhân thì còn biết đường mà chạy chữa, chứ kiểu như mọi xét nghiệm, thăm khám đều bình thường mà lại không có con thì biết bấu víu vào đâu.
Mẹ chồng tôi sốt ruột nên lúc đầu còn giục chúng tôi đi chạy chữa, nhưng chờ mãi không thấy tôi mang bầu thì dần cũng sinh lòng chán ghét. Bà bóng gió bảo tôi là kiếp trước chắc nhà tôi ăn ở không phúc đức nên kiếp này phải trả giá. Chả là ngày trước bố tôi có theo người quen là chân phụ mổ ở lò heo. Tuy nhiên chỉ được một thời gian, bố tôi không chịu đựng nổi cảnh máu me nên đã tìm việc khác.
Mẹ chồng tôi một mực bắt tôi bỏ thai.
Tuy vậy, mẹ chồng tôi cũng cố bới móc để cạnh khóe tôi. Trước mặt chồng tôi thì vẫn cứ giục tôi uống thuốc bắc để bồi bổ, nhưng sau lưng thì lại bảo tôi: "Cô về mà bảo bố mẹ cô thắp hương mà xin rửa tội đi. Có đâu mỗi đứa con gái phải gánh chịu tội cho cả nhà như thế này!".
Tôi vừa tủi thân vừa uất ức mà không biết nói thế nào. Càng ngày tôi càng rơi vào cảnh stress nặng. Thậm chí có lần tôi đã phải nhập viện tâm thần điều trị cả tháng trời vì bị mất ngủ triền miên.
Rồi nghe theo lời chị ở cơ quan, hai vợ chồng tôi đi lấy thuốc ở bà lang trên Hòa Bình. Trời phật phù hộ nên chỉ 6 tháng sau tôi tự nhiên có bầu. Khỏi phải nói cả hai vợ chồng vui mừng đến thế nào. Tôi thậm chí còn xin nghỉ làm ở nhà để chờ sinh con vì tôi sợ mỗi ngày đi làm hơn 10 km đường bụi bặm, quá đông nhỡ ảnh hưởng đến con yêu.
Mẹ chồng tôi thì khỏi phải nói, từ khi tôi có bầu, bà sung sướng ra mặt và thường xuyên bắt tôi ăn những món tốt cho thai phụ. Dù nghén và sợ các mùi tanh, nhưng tôi cũng cố nhắm mắt nhắm mũi để hằng ngày cố nhồi cho hết 1 bát cháo cá chép mà bà nấu.
Mẹ chồng tôi còn đi xem bói để chọn tên cho cháu dù chưa biết con trai hay con gái. Thế nhưng sau khi đi xem về bà thay đổi thái độ hẳn. Trước bà chăm sóc tôi bao nhiêu thì đi xem về bà hắt hủi tôi bấy nhiêu. Bà bảo: "Biết ngay mà, cái nghiệp chướng nhà cô nó còn đeo đẳng đến nhà tôi. Cái thai này nó sẽ là án tử cho thằng Minh. Có nó thì không có thằng Minh, cô chọn đi!".
Tôi choáng váng khi nghe lời bà nói, mặt mày tím tái, tôi run rẩy gọi điện kêu chồng về nhà. Vịn vào vai chồng, tôi thở không ra hơi khi nghe bà giải thích. Thì ra thầy bói bảo rằng con tôi sinh năm này là xung khắc với chồng tôi, có thể khiến chồng tôi làm ăn lụn bại, thậm chí còn khiến chồng tôi gặp tai nạn chết người. Bà nhât quyết bắt tôi bỏ thai.
Tôi không thể nào chấp nhận nổi những lời nói này. Tôi chờ đợi cơ hội làm mẹ này đã mấy năm ròng. Không biết bao nhiều lần khóc nghẹn trong nhà vệ sinh với que thử 1 vạch. Không biết bao nhiêu tết tôi trùm chăn nằm trong nhà vì sợ phải đối mặt với những câu hỏi của người thân…
Thế nhưng chồng tôi im lặng không tỏ vẻ phản đối hay đồng ý với những lời bà nói. Tôi sống trong sự giày vò, trong không khí ngột ngạt của gia đình đến không thể nào chịu nổi. Tôi cũng suy nghĩ rất nhiều trước những lời mẹ chồng nói. Một bên là con tôi, một bên là chồng tôi. Tôi không muốn mất ai trong 2 người cả. Tôi không tin là trong cuộc đời này lại có những chuyện kinh khủng như vậy.
Tôi nhất quyết phải giữ con tôi lại. Nó mới chỉ là hạt đậu trong người tôi, sao mọi người lại bắt nó gánh lấy những tội lỗi kinh khủng như lời mẹ chồng tôi
Article sourced from VIETGIAITRI.