Sẽ ra sao nếu anh là bến đợi

12:46' 11-01-2018
Tôi đưa tay lên luôn vào tóc em, kéo khẽ mái đầu em lại bên mình, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán, rồi kéo em vào lòng cùng cái gật đầu thật khẽ. Em vòng tay ôm lấy tôi, siết chặt tôi vào mình.

    Sẽ ra sao nếu anh là bến đợi
    ảnh minh họa

    Tôi gặp em tình cờ ở phòng chờ của một sân bay quốc nội. Tôi yêu em cũng tình cờ như lần gặp gỡ định mệnh những ngày năm ấy. Tôi bên em lặng lẽ thế đặng cũng được mấy mùa có lẻ. Cho đến một ngày...

    “Anh sẽ chờ em chứ?”

    Em hỏi tôi sau khi kể với tôi về dự định tương lai vài năm tới của mình. Em muốn đi học, muốn tìm cơ hội việc làm ở một phương trời xa xứ, muốn gây dựng sự nghiệp theo ước mơ và hoài bão của em. Duy có điều, em vẫn muốn yêu tôi, vẫn muốn bên tôi trọn kiếp.

    Ảnh sưu tầm trên Internet.

    Em hứa rồi sẽ có ngày em quay trở lại. Em hứa sẽ đưa sự nghiệp về đất nước quê nhà để tiếp tục dựng xây sau khi nó đã đủ vững chãi. Em hứa sẽ cùng tôi xây dựng một cuộc sống gia đình. Quan trọng là, liệu... tôi sẽ chờ em chứ?

    Tôi đã dừng lại rất lâu trước câu hỏi đó.

    Ngày quen em, em đã từng nói với tôi rất nhiều về những ước mơ. Ngày yêu em, tôi nghiễm tưởng tình yêu nơi mình có thể đủ để giữ em lại nơi quê nhà, để cùng tôi xây mái ấm an yên của riêng hai đứa. Tôi nghiễm tưởng mọi thành tựu nơi đây có thể đủ để em thỏa nguyện ước mơ của mình. Tôi nghiễm tưởng, em đã bằng lòng với những bình yên hiện tại.

    Thế nhưng, tôi quên mất người con gái cá tính nơi em những ngày đầu tôi mới gặp. Có lẽ tôi đã quá ích kỷ cho chính cảm xúc của mình, mà luôn tìm cách giữ chân em ở lại bên tôi. Có lẽ tôi chẳng đủ niềm tin vào em, vào chính mình. Chẳng đủ tự tin rằng tôi có thể giữ cho con tim em không lệch nhịp với một người con trai khác nơi xứ ấy, giỏi giang hơn, tâm lý hơn, hứa hẹn hơn tôi. Phải. Cái ích kỷ trong tôi đã giữ em lại ngần ấy năm. Nhưng có lẽ, tôi đã chỉ quan tâm tới cảm xúc của riêng mình trong những năm tháng ấy.

    Giờ em hỏi tôi, câu hỏi mà có lẽ em đã giữ trong lòng biết bao lâu, đủ nhói đau để khiến tôi tỉnh giấc, đủ xoáy sâu để tôi phải nhìn lại toàn bộ tình yêu của mình.

    “Tôi sẽ chờ em chứ?” Không. Câu hỏi không bao giờ là vậy. Mà là “Tôi có đủ yêu em để đợi chờ em chứ?” Đợi em cất cánh bay cao với sự nghiệp. Đợi em sống thỏa ước mơ. Đợi em trở về vào ngày vinh danh, để cùng tôi dựng xây tổ ấm. Tôi... một gã trai thực bình thường như tôi... liệu có dũng cảm đợi chờ em như thế? Tôi... liệu có thể tin tưởng chính mình?

    Em nắm lấy tay tôi, khẽ siết nhẹ lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười và hỏi.

    “Anh. Anh sẽ chờ em chứ?”

    Tôi đưa tay lên luồn vào tóc em, kéo khẽ mái đầu em lại bên mình, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán, rồi kéo em vào lòng cùng cái gật đầu thật khẽ.

    Em vòng tay ôm lấy tôi, siết chặt tôi vào mình.

    Tôi không biết mình sẽ chống chọi được bao lâu để đợi. Cũng có thể rồi, khi không chịu nổi được nữa, tôi sẽ lại chuẩn bị hồ sơ xuất ngoại, tìm mọi cách để đến bên em, cùng em dựng xây tình yêu ở chân trời em mơ ước.

    Nhưng tôi biết, cái gật đầu của tôi lúc đó, sẽ là động lực vô cùng để em vững tin trên con đường sắp tới. Kẻ bình thường là tôi, chỉ có thể biết cố gắng hết sức để em cháy hết với đam mê của mình cùng tình yêu của tôi luôn đứng sẵn sau lưng, đón em về bất kể lúc nào mỏi mệt.

    Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Thợ handyman?
Handyman - Timber Flooring Vùng: Braybrook. Phone: 0470 505 185
Xem thêm

chuyên làm carport, lót sàn gỗ, sơn nhà


Article sourced from XALUAN.

Original source can be found here: http://xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=2030539


Để lại Tên và mobile, chúng tôi sẽ tìm cho bạn những nhà cung cấp dịch vụ tốt nhất.

TÌM DỊCH VỤ