CHÚ Ý: Melbourne xin gọi số (03) 8080 1030 hay Sydney xin gọi số (02) 8080 5100, hay tại Mỹ 563.999.3268 từ bất cứ điện thoại nào để nghe đài Cherry Radio tiếng Việt và Nhạc yêu cầu! Tải App cho iPhone hay Samsung, Sony, LG ngay! *Xin lưu ý phí điện thoại.

Bầu trời bình yên trong anh

19:43' 14-11-2017
Tôi nghe loáng thoáng những câu trò chuyện về trời đông Hà Nội. Họ nói rằng Hà Nội vào đông làm họ thấy buồn. Cái buồn man mác sẽ giết dần những niềm vui nhỏ nhặt còn xót lại sau thu. Bàn tay lạnh buốt của tôi bỗng thèm thuồng chút hơi ấm.

    (Ảnh minh hoạ).
    (Ảnh minh hoạ).

    Trời mùa đông bao giờ cũng thế, kéo tâm trạng người ta tệ hại đến tận cùng. Dường như ngần ấy vẫn là chưa đủ. Vài đốm mây đen bắt đầu phồng to hơn, màu trắng nhợt nhạt bị thay thế bởi màu xám xịt. Những bọt nước chưa kịp tròn đã bị vài giọt mưa tới sau làm vỡ tan tành.'

    Mái che điểm dừng xe buýt chẳng đủ rộng để mưa không chạm tới ghế ngồi. Gấu chiếc quần jean màu xanh nhạt của tôi xuất hiện vài đốm xanh đậm màu hơn. Đầu ghế bên kia, em bỏ đôi giày vải sang một bên, thò bàn chân trắng tuyết ra mặc cho mưa mơn man. Mấy phút trước chúng tôi đã cãi nhau.

    Hôm nay là kỉ niệm hai năm chúng tôi yêu nhau. Công việc bù đầu hơn tháng qua nên tôi đã quên mất ngày quan trọng ấy. Chúng tôi nói với nhau những câu nói làm tổn thương, lấy lỗi lầm của người kia để vá víu cho sự cố chấp của bản thân. Đến khi nước mắt em chỉ trực trào khỏi khóe mắt, cơn tức giận của tôi cũng đã lên tới đỉnh điểm, tôi mới quay người bỏ đi. Vài phút sau tôi quay lại, nén trút một tiếng thở phù nhẹ nhõm. Em vẫn ở đấy, ngồi ở tít mép bên kia chiếc ghế chờ của một điểm dừng xe buýt đã không sử dụng nữa. Tôi ngồi xuống mép còn lại, chẳng dám quay sang nhìn em, chỉ khẽ đưa mắt liếc qua rồi lại vội cụp xuống sợ em bắt gặp.

    Chúng tôi đã ngồi thế hơn một tiếng. Từ lúc dòng người đông đúc hối hả chạy chốn cơn mưa ngày đông dai dẳng này, đến khi đường phố thưa dần, và giờ thì dăm phút chỉ có hai ba người đi qua. Chúng tôi như hai con người lạc vào một thế giới khác ở điểm dừng xe buýt bị lãng quên này. Không, không hẳn là thế. Thế giới của tôi thì có hai người, nhưng dường như, thế giới của em thì chỉ có một. Em đưa mắt ra khoảng không ngoài kia, ánh mắt xa xăm, tuyệt nhiên không liếc tôi dù chỉ là tích tắc. Những hoen gỉ được sơn sửa kĩ càng trong lòng tôi có chút bị chà xát. Cái lạnh được dịp ngấm vào từng tấc da thịt, tê buốt hơn. Quán cà phê đối diện có một đôi tình nhân dựa vào nhau rất gần. Tôi không nhìn rõ gương mặt họ, nhưng mơ hồ có thể cảm nhận được ngọt ngào lan tỏa qua những đường nét nhạt nhòa trên khuôn mặt. Ánh đèn vàng sáng rực nhuộm không gian thêm ấm áp. Họ, trong kia. Tôi, và em, ngồi đây.

    Trong đầu tôi ngay lập tức hiện ra suy nghĩ rằng họ mới yêu nhau, vì khi mới yêu nhau, tôi và em cũng thế. Tôi đã từng gạt hết mớ hỗn độn, những núi công việc sang một bên để dành cho em một cuối tuần trọn vẹn. Tôi hồi hộp lên kế hoạch cho em bất ngờ vào ngày tròn sáu tháng chúng tôi yêu nhau. Valentine chúng tôi cùng ra hồ Tây, nắm tay nhau đi dạo trên con đường Thanh Niên lãng mạn nhất Hà Nội. Chúng tôi thường ngồi thật gần nhau, thủ thỉ những câu chuyện lặt vặt. Rồi vì những lí do tôi lần lượt đưa ra, hay vì thời gian tôi cũng chẳng biết, không gian chúng tôi dành cho nhau ngày càng ít hơn. Những bó hoa hay những món quà chọn vội là đủ cho một ngày lễ hay một ngày kỉ niệm. Tôi không còn mong ngóng nhiều đến những chuyến đi chơi, những cuộc hẹn. Tôi lấy cái cớ “ưu ái tương lai” để biện minh cho sự thiếu trách nhiệm trong mối quan hệ tình cảm này. Và đỉnh điểm là hôm nay đây, tôi đã quên mất rằng hai năm trước chúng tôi đã tự nguyện (và cũng không kém phần mãn nguyện) đặt chân vào sự ràng buộc nhất định cho dù không phải về pháp lí.

    Có đôi khi, tôi đã mong em có thể giận dỗi khi tôi không dành nhiều thời gian cho em, chẳng quan tâm em nhiều như trước. Nhưng em chỉ im lặng, không trách móc, không giận dỗi, dặn dò tôi phải chú ý sức khỏe nhiều hơn. Em như người lớn không thèm chấp một thằng trẻ con là tôi, mặc tôi cố sức khiêu khích. Tôi mong em là một cô gái cá tính hơn, biết hờn dỗi, biết tức giận. Tôi đã trông chờ vào mối quan hệ này nhiều hơn những gì chúng tôi đã có. Tôi ưa mạo hiểm, thích tìm hiểu và chinh phục những gì thú vị khó nắm bắt. Tôi đã luôn nghĩ tôi là một con người như thế, đến tận lúc những câu nói của em làm tôi khó chịu đến ngạt thở. Núi công việc đã đè bẹp mọi sự dễ chịu trong tôi. Những câu nói trách móc gằn hắt của em làm đầu tôi muốn nổ tung. Giây phút ấy, tôi cần bình yên hơn bất cứ lúc nào khác. Tôi hiểu, tôi cũng cần em. Tôi đã có thể tìm đến em, để em xoa dịu mọi bức bách nếu thời gian qua tôi không ấu trĩ giết dần từng chút một tình cảm của mình. Tôi quên mất rằng tôi có một nơi yên bình như thế để nương tựa. Cuối cùng, kẻ ngu ngốc thèm khát sóng gió đã bị quả báo. Những vô tâm của tôi đã chạm đến giới hạn của em.

    Giây phút nhìn thấy em ngồi đó, tôi như người sắp chết khát trên sa mạc nhìn thấy một ốc đảo. Nỗi hân hoan chưa kịp khỏa lấp những mong ngóng, sự lo lắng đã choán lấy tâm trí: ốc đảo kia là thật hay chỉ là ảo giác? Tôi ngồi cùng em trên chiếc ghế ấy, đoán già đoán non những suy nghĩ của em. Thế giới em đang theo đuổi, có chứa một chút nào hình bóng mơ hồ của tôi?

    Dòng suy nghĩ hỗn độn bị cắt ngang bởi hai chàng trai người nước ngoài cao lớn. Họ đi về phía chúng tôi, ngồi xuống khoảng ghế còn trống. Trong giây phút, tôi không thấy bàn chân trắng xanh vì mưa lạnh của em nữa. Cô gái nhỏ bé của tôi rơi vào một khoảng không tôi chẳng với tới, chẳng nhìn thấu. Tôi nghe loáng thoáng những câu trò chuyện về trời đông Hà Nội. Họ nói rằng Hà Nội vào đông làm họ thấy buồn. Cái buồn man mác sẽ giết dần những niềm vui nhỏ nhặt còn xót lại sau thu. Bàn tay lạnh buốt của tôi bỗng thèm thuồng chút hơi ấm. Tay em ấm lắm. Em thường nắm lấy tay tôi, khẽ xoa xoa rồi thủ vào túi áo. Những ngày đông ấy gió bấc chỉ nhẹ mơn man da thịt chứ không làm tôi thấy lạnh căm. Tôi hoảng sợ khi nghĩ đầu ghế bên kia trống không. Em có còn ngồi đó? Chúng tôi rồi sẽ không gặp nhau nữa sao? Sẽ là những người dưng lạnh lùng lướt qua nhau như chưa từng quen biết? Đông này, bàn tay tôi tê tái không vương một sợi ấm?

    Mưa ngớt, chỉ còn những hạt lất phất rải rắc theo gió. Câu chuyện miên man về trời đông Hà Nội tạm thời chấm dứt. Tim tôi hụt đi vài nhịp vào giây phút hai chàng trai ấy đứng dậy. Như một chầu cá cược sinh mệnh cả cuộc đời: được ăn cả - ngã về không. Tôi không ngăn được một nụ cười kéo tới tận mang tai khi thấy em ngồi đó, đôi mắt mọng nước đang nhìn chằm chặp về phía tôi. Bầu trời bình yên của tôi vẫn ở nguyên đó, chờ chú chim nhỏ gánh gồng bão táp quay về. Em lao vào lòng tôi khóc thút thít. Hoen gỉ trong lòng được phủ lại bằng một lớp sơn trắng phau tĩnh lặng.

    Sau những cuộc chạy đua dai dẳng mệt nhọc ngoài kia, tất cả những gì chúng ta cần cũng chỉ có vậy: một tình yêu nhẹ nhàng, thanh bình và khoan khoái. Đừng nghĩ rằng cuộc sống như vậy thì chắc hẳn vô cùng tẻ nhạt. Cuộc sống luôn mang những thú vị riêng tùy vào cách mỗi chúng ta nhâm nhi nó. Một buổi sáng thức giấc trong vòng tay của người thương; mùi cà phê quẩn quanh trong căn bếp; bữa sáng với bánh mì nướng, trứng ốp la và sữa. Bản nhạc thanh bình của cuộc sống cứ thế vang lên mãi, đến khi anh và em biến thành cát bụi tan vào gió, quấn quýt lấy nhau đời đời kiếp kiếp luân hồi.

    Mời bạn dành chút ít thời gian để bầu chọn:

    •   Bài hay!
    •   Bình thường!
    •   Kém!
    Dịch vụ nổi bật – Favourite Business
    Bạn đang tìm kiếm các dịch vụ có liên quan đến Siêu thị Á Châu? Báo Viet Times xin giới thiệu:
    Lien Hoa Tam
    105 South Road , Braybrook VIC 3019
    Telephone: 9939 8566
Từ khóa:cô đơnhạnh phúctình yêu

Tin Nước Úc

Tin Tức Australia

Thông Tin Về Nước Úc

Taeyeon

Nhà hàng giá rẻ Melbourne

Share phòng

Việc làm Melbourne


Article sourced from XALUAN.

Original source can be found here: http://xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=1962090